Văn Hóa >> Văn - Thơ tản mạn

Thơ về cha mẹ

Đăng ngày: 08/12/2014 - Lượt xem 12013

 

 

VU LAN

+ Lòng mẹ bao la tợ biển trời

Tâm hồn con trẻ tợ dòng khơi

Tháng ngày êm ả trong lòng mẹ

Ấp ủ cho con suốt cuộc đời.

 

+ Từ thuở xa quê mấy độ rồi

Tấm thân phiêu bạc chịu mồ côi

Quê nhà cha mẹ đang chờ đợi

Lòng dạ bâng khuâng luống bồi hồi.

 

+ Học sói trán viết chưa tròn chữ mẹ

Đi mòn chân chưa kịp điệu ví dầu

Nụ vô thường nở ra trời dâu bể

Bản trường ca tình mẹ chẳng nên câu.

 

+ Hình hài con khi còn là hạt bụi

Lớn lên dần qua tình mẹ bao dung.

 

+ Tình yêu mẹ là đại dương vô tận

Con chỉ là con sóng nhỏ lăn tăn

Mẹ sóng cả bạc đầu giang đôi cánh

Lúc giông về mẹ ấp ủ cho con.

 

+ Mẹ là Phật đại nguyện hóa thân

Mẹ là hoa, hoa đẹp tuyệt trần

Mẹ là nước, nước chảy vô ngần

Cuộc đời mẹ chỉ biết hiến dâng

.

+ Mẹ ơi trên vạn nẻo đường

Con đi mới hiểu tình thương mẹ hiền

Đời con xuôi ngược bao miền

Nhưng tình của mẹ là nguồn yêu thương

 

+ Vu lan kinh gọi ngàn phương

Hiếu ân con trẻ vấn vương trong lòng

Áo con cài đóa hoa hồng

Thắm tươi tình mẹ như đồng lúa xanh.

 

+ Ví dầu cầu ván đóng đinh

Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi

Khó đi mẹ dắt con đi

Con đi trường học, mẹ đi trường đời.

 

+ Một đời gánh nắng và mưa

Mòn vai mà mẹ vẫn chưa yên lòng

Một đời giống nước đòn cong

Vì ai vai lệch lưng còng mẹ ơi !

 

+ Mẹ là cả một trời thương

Mẹ là cả một thiên đường trần gian

Mẹ yêu quý, mùa vu lan đã đến

Con được cài hoa hồng thắm thương yêu

Lòng hân hoan con vui sướng thật nhiều

Vì con biết đời con còn có mẹ.

 

+ Mùa hiếu hạnh, mẹ hiền ơi lại đến

Hoa trắng cài làm tan nát tim con

Cõi hư vô không còn vướng ưu phiền

Hồn siêu thoát, mẹ về miền cực lạc.

 

+ Nuôi con buôn tảo bán tần

Chỉ mong con lớn nên thân với đời

Những khi trái nắng trở trời

Con đau là mẹ đứng ngồi không yên.

Một đời vất vã triền miên

Chăm lo bát gạo đồng tiền vì con.

 

+ Chiều nay theo dấu Mục Kiền Liên

Con muốn tìm ra bóng mẹ hiền

Cánh  nhạn tung trời nơi vienx xứ

Vu Lan mang nặng nỗi u huyền.

 

+ Tiết trời tháng bảy vu lan

Dù đi muôn hướng trăm ngàn trùng dương

Lòng con không khỏi vấn vương

Quay về nguồn cội nhớ thương mẹ hiền.

 

+ Mẹ cho con tất cả

Hết quãng đời tuổi xanh

Cả thương yêu dịu ngọt

Rộng hơn biển trời xanh

Mẹ là gió mát trăng thanh

Là cây tiên dịu là cành thùy dương

Mẹ là hoa, mẹ là hương

Mẹ là nguồn cội tình thương nhiệm màu.

 

+ Một cơn gió lạnh lao xao

Luồng qua khe cửa len vào tim con

Đánh thức lòng trẻ mỏi mòn

Tìm hình bóng mẹ của con năm nào

Để nghe âm điệu ngọt ngào

Một thời mẹ hát thuở nào còn thơ

Để trong dáng đợi ngóng chờ

Những lần con lỡ dại khờ bỏ đi

Tìm lại đôi mắt hoen mi

Năm canh thao thức lo vì con đau

Tìm lại đôi gánh trầu cau

Quằn trên vai mẹ giãi dầu nắng mưa

Tìm lại đôi cánh tay xưa

Mẹ bồng mẹ nựng mẹ đưa vào lòng

Mẹ ơi ! cho chút hơi nồng

Để con ấm lại cõi lòng nhớ mong.

Một đời vốn liếng mẹ trao

Mẹ cho tất cả mẹ nào giữ riêng

Mẹ hiền như một bà tiên

Mẹ theo con suốt hành trình con đi.

 

CHA YÊU

 

+ Cha là bóng cả ngã che con

Là cả tình thương chẳng mỏi mòn

Là cả cuộc đời vô biên quá

Nặng nghĩa tình cha tợ nước non.

 

+ Còn cha gót đỏ như son

Một mai cha mất gót con lấm bùn.

Con có cha như nhà có nóc

Con không cha như nòng nọc đứt đuôi.

.

 

+ Cha đã cho con một cuộc đời

Mối tình sâu kín trong lời dạy khuyên.

Lòng cha nghiêm nghị thiêng liêng

Cho con lẽ sống giữa miền trần gian.

 

+ Ôi ! tình mẹ tợ trăng sao

Như hoa hồng thắm, một màu thủy chung.

Tình của cha cũng lớn không cùng

Bao dung vạn loại dung thong đất trời

Ôi ! tình cha mẹ đẹp tuyệt vời

Làm con hiếu thảo, trọn đời khắc ghi.

 

+ Cha mẹ ân thâm tợ đất trời

Thương con nuôi dạy chẳng đầy vơi.

Mở vòng tay lớn vì con trẻ

Hướng dẫn con đi suốt cuộc đời.

 

+ Tháng bảy mùa thu lá rụng vàng

Ấy mùa nhân loại đón Vu Lan.

Bâng khuâng nhớ đến ân sinh dưỡng

Thổn thức tâm con ngấn lệ tràn.

 

.

+ Tiết tháng bảy mưa ngâu sụt sùi thương nhớ mẹ

Hội Vu Lan hương trầm quyện tỏa niệm ân cha.

 

+ Con trèo lên núi hái vầng thơ dâng cha

Con bơi ra biển vớt câu ca tặng mẹ.

 

+ Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.

 

+ Có cha mẹ mới có ta

Làm nên là bởi mẹ cha vun trồng.

Thờ cha mẹ phải hết lòng

Ấy là chữ hiếu dạy trong luân thường.

 

+ Công cha đức mẹ cao dày

Cưu mang trứng nước những ngày ngây thơ.

Nuôi con khó nhọc đến giờ

Trưởng thành con phải biết thờ song thân.

 

+ Đêm khuya trăng rụng xuống cầu

Cảm thương cha mẹ giãi dầu nắng mưa

Trọn đời vất vả triền miên

Chăm lo bát gạo đồng tiền nuôi con.

 

 

+ Cây có cội mới trổ cành xanh lá

Nước có nguồn mới tủa khắp rạch sông

Phàm làm người ai cũng có tổ tông

Ơn cha mẹ như trời cao biển rộng.

 

+ Công cha như núi ngất trời

Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển đông

Núi cao biển rộng mênh mông

Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi !

 

+ Thương con mẹ dệt niềm tin

Cho con ăn học cho mình ước ao

Nỗi lo mẹ cộng thêm vào

Tuổi xuân tươi đẹp mẹ trừ bớt ra.

 

+ Đây bát cơm đầy nặng ước mong

Mẹ ơi ! đây ngọc với đây lòng

Đây tình, còn nặng trong tha thiết,

Ơn nghĩa sanh thành, con chưa trả xong.

 

+ Con càng xanh lá tưôi hoa

Mẹ càng cằn cỗi nhăn da bạc đầu.

 

+ Cha mẹ thương con tợ biển trời

Làm sao đền trả được người ơi

Nếu không có hiếu đừng bất hiếu

Bất hiếu làm ta khổ muôn đời.

 

+ Bốn phương xin gởi câu chào

Trả ơn mẹ đã lao đao một đời

Mẹ là hoa phấn cõi trời

Thiên thu tình mẹ ấm hoài tim con.

 

 

+ Bao năm rồi con lưu lạc ngàn phương

Con nhớ mẹ suốt canh trường khắc khoải.

Ơn dưỡng dục mẹ ơi bao xiết kể

Công sinh thành con nghĩ cuộn lòng đau.

Góc mai già đã xơ xác từ lâu

Chơ vơ đứng giữa đường đời gió lạnh.

Dòng sông chảy ấy đời con trong mộng

Lững lờ trôi, trôi mãi đến bao giờ.

Có những đêm con thiêm thiếp trong mơ

Con mơ thấy hồn con về với mẹ.

Được ấp ủ trong tình thương của mẹ

Mảnh hồn con, ấm lại biết bao nhiêu.

Bốn phương trời, con tìm kiếm đã nhiều

Nhưng không có một tình thương của mẹ.

Vu lan đến, cõi lòng con quạnh quẽ

Bóng người xưa như phảng phất đâu đây.

Một chiều thu lạnh dâng bát cơm đầy

Tình nghĩa ấy mẹ ơi bao thắm thía

Phương trời này con ngậm ngùi rơi lệ

Đức cù lao muôn một trả chưa xong.

 

 

+ Khi  xưa tôi còn nhỏ

Mẹ tôi đã qua đời.

Lần đầu tiên tôi hiểu

Thân phận kẻ mồ côi.

Quanh tôi ai củng khóc

Im lặng tôi sầu thôi

Để dòng nước mắt chảy

Là bớt khổ đi rồi...

Độ nhỏ tôi không tin

Người thân tôi sẽ mất.

Hôm ấy tôi sững sờ

Và nghi ngờ trời đất.

Từ nay tôi hết thấy

Trên trán mẹ hôn con.

Những khi con phải đòn

Đau lòng mẹ la lẩy.

Kìa nhà ai sung sướng

Mẹ con vỗ về nhau.

Tìm mẹ con không có

Khi buồn biết trốn đâu.

Hoàng hôn phủ trên mộ

Chuông chùa nhẹ rơi rơi.

Tôi thấy tôi mất mẹ

Như mất cả bầu trời.

 

Ảnh Đẹp
Video - Clips
Lịch