Văn Hóa >> Văn - Thơ tản mạn

Thơ tình bạn, tình thầy trò

Đăng ngày: 13/11/2014 - Lượt xem 6602

TÌNH BẠN
 
Năm tháng cứ đầy lên. Tình bạn 
 
Cũng đầy lên những kỷ niệm thân yêu 
 
Những mẩu thư viết vội cuối chiều 
 
Gài lên cửa, đợi người về sẽ đọc 
 
Trong cả những ước mơ ta không đơn độc 
 
Có bạn thân bên cạnh cùng mơ 
 
Cùng luận bàn về thời cuộc... ngây thơ 
 
Cùng tưởng tượng bao điều ngốc nghếch 
 
Cùng kể cho nhau câu chuyện không đoạn kết 
 
Về mối tình chớm nở trong tim 
 
Và một vài lần ta bỗng lặng im 
 
Cứ ngồi thế đến khi chiều tắt nắng
 
 
Bạn thân ơi, dù ở nơi xa vắng 
 
Chưa bao giờ tôi thấy bạn rời tôi 
 
Khi tôi vui cũng nghe tiếng bạn cười 
 
Khi đau đớn, tôi nhìn ra cửa sổ 
 
Những tin nhắn bay qua khung cửa 
 
Chạm vào tôi âu yếm, vỗ về 
 
Trái tim tôi vui sướng lắng nghe 
 
Lời lặng lẽ bạn gửi bằng ý nghĩ
 
 
Tình bạn có bền hơn tình yêu không nhỉ?
 
Chẳng đam mê, cuồng dại trong hồn 
 
Chẳng nhớ nhung tím thẫm cả hoàng hôn 
 
Chẳng làm má rực lên màu lửa 
 
Tình bạn là ngôi nhà không khóa cửa 
 
Ta bước vào nào ngại ngần gì 
 
Nhận ấm êm rồi lại bước chân đi 
 
Đường xa lắc tìm riêng mình hạnh phúc…
 
 
RA TRƯỜNG
 
Mơ gì em một thời đã qua 
 
Một thời ước mơ thành cổ tích 
 
Một thời điểm năm là nước mắt 
 
Giọt tím buồn rơi trên cánh hoa xinh
 
 
Em ngồi đây, nghĩ về bạn, về mình 
 
Cửa sổ mở tung, phượng xoè năm cánh đỏ 
 
Mực nhoè bẩn lần cuối cùng trên vở 
 
Giữa sân trường một tiếng trống vương rơi
 
 
Biết bao giờ em trở lại, thày ơi 
 
Ai sẽ thay em trên ghế vẫn ngồi 
 
Ai sẽ ngắt trộm hoa trong vườn thắm 
 
Gai hồng tươi, tay ngượng giấu sau lưng?
 
Ai sẽ bước vui trong nắng tưng bừng 
 
Vừa hết tiết đã vội quên lời thày mắng? 
 
Và ai sẽ khóc đắng cay... Hành lang vắng 
 
Gió xôn xao, lời an ủi ngọt ngào?
 
Bài ca chia tay ai viết tự khi nào? 
 
Ai đã hát và ai còn sẽ hát? 
 
Khuông nhạc đổi thay nốt nhạc không hề khác 
 
Nét chấm dôi cuối cùng... ngân mãi đến xa xôi
 
 
LỜI CỦA THẦY
 
Rồi các em một ngày sẽ lớn 
 
Sẽ bay xa đến tận cùng trời 
 
Có bao giờ nhớ lại các em ơi 
 
Mái trường xưa một thời em đã sống 
 
 
Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng 
 
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao 
 
Thủa học về cái nắng xôn xao 
 
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới 
 
 
Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới 
 
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa 
 
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha 
 
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ 
 
 
Một lời khuyên biết thế nào cho đủ 
 
Các em mang theo mỗi bước hành trình 
 
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên: 
 
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá... 
 
 
Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã 
 
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên 
 
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền 
 
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ 
 
 
Người lái đò
 
Một đời người - một dòng sông...
 
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
 
"Muốn qua sông phải lụy đò"
 
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ... 
 
 
Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
 
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
 
Qua sông gửi lại nụ cười
 
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.
 
 
Con đò mộc - mái đầu sương
 
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
 
Khúc sông ấy vẫn còn đây
 
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...
 
 
Bụi Phấn
 
Nay đã xa rồi yêu dấu ơi
 
Nhớ thầy cô nhớ....đến chơi vơi
 
Trường xưa cánh phượng ngày nao đã
 
Dõi theo ta để nghẹn muôn lời
 
 
Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn
 
Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn
 
Viết lên đôi chữ cười vui vẻ
 
Bảng cũng như ta cũng có " hồn "...!
 
 
Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy
 
Phấn chì bụi phủ tóc như mây
 
Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh
 
Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy
 
 
phải thầy đang nảy hạt mầm ?
 
Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !
 
Bụi thời gian cứ bay theo gió
 
Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm
 
 
Rơi như lá úa nay lìa cành
 
Trên đường gian khổ hóa mong manh
 
Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã
 
Giảng giải từng câu thiếu niên thành............
 
 
biết ngày mai sẽ ra sao
 
Hạt mầm thầy nảy biết là bao
 
Bụi trần phấn toả mau phai thắm
 
Nào biết ngày sau sẽ thế nào !
 
 
Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo
 
Trên mái trường xưa nhạt ngói màu
 
Tóc người xưa cũng chen sợi bạc
 
Thầy đó trường đây lệ cứ trào....
 
 
Con vẫn yêu sao những điểm 10
 
Yêu thầy trách phạt học mà chơi
 
Phút giây ngày ấy như sống lại
 
Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời
 
 
Làm sao để trở lại ngày xưa
 
thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa
 
Nào ai không nhớ mình " hưởng " phạt
 
Quên những trận đòn đã từng chưa?
 
 
Ngày nay con vẫn giữ ân tình
 
Xưa còn non trẻ đã miệt khinh
 
Thầy - Cô nâng sách tay dìu dắt
 
Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình
 
 
Khi con cất bước xa mái trường
 
Tuổi người đã đủ để vấn vương
 
Còn lưu luyến Bạn - Thầy - Cô mãi
 
Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương
 
 
 BẢN NGÃ DỤC VỌNG
 
Chúng sinh đắm đuối si mê,
 
Sống trong ảo vọng háo danh muộn phiền.
 
Ganh đua giành dật đồng tiền,
 
Tham lam sắc dục đảo điên mê mờ.
 
 
Biển khô mà không thấy bờ,
 
Trôi lăn muôn kiếp trông vô ngàn đời.
 
Vô minh, vọng tưởng xa vời,
 
Cái thân giả tạo một thời khổ đau.
 
 
Tham sân si muôn kiếp sầu,
 
Bến bờ giác ngộ hay mau quay về.
 
Xa lìa biển khổ, sông mê,
 
Con đường hạnh phúc tìm về thiên tai.
 

Ảnh Đẹp
Video - Clips
Lịch